THẾ ĐẤU TRANH MỚI
THẾ ĐẤU TRANH MỚI - BÀI NÓI CHUYỆN CUẢ GS LAI THẾ HÙNG TẠI WESTMINSTER CALIFORNIA
HỘI THẢO VỀ HIỆN TÌNH ĐẤT NƯỚC VÀ THẾ ĐẤU TRANH MỚI
Bài thamhội thảo “Về Hiện Tình Đất Nước Và Thế Đấu Tranh Mới” tại trung tâm sinh hoạt thị xã Westminster, Santa Ana, tiểu bang California, Hoa Kỳ ngày 23 tháng 10 năm 2005. luận của giáo sư Lai Thế Hùng, chủ tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Âu Châu (CĐÂC), chủ tịch Phong Trào Đấu Tranh Đòi Tự Do Tôn Giáo, Dân Chủ, Nhân Quyền Và Toàn Vẹn Lãnh Thổ Cho Việt Nam (PTĐT) và tổng thư ký Ủy Ban Lâm Thời Người Việt Quốc Gia Hải Ngoại Yểm Trợ Những Tiếng Nói Đấu Tranh Quốc Nội (UBYTQN) trong buổi hội thảo “Về Hiện Tình Đất Nước Và Thế Đấu Tranh Mới” tại trung tâm sinh hoạt thị xã Westminster, Santa Ana, tiểu bang California, Hoa Kỳ ngày 23 tháng 10 năm 2005.
Kính thưa quý vị, thưa quý đồng hương,
Nhân danh CĐÂC và PTĐT cũng như UBYTQN, trước hết, chúng tôi xin được gửi đến quý liệt vi, lời chào đoàn kết đấu tranh và quyết tâm phục hồi tự do cho Việt Nam. Chúng tôi cũng xin cảm ơn nhạc sỹ Hồ Văn Sinh và Ban Giám Đốc Đài Phát Thanh Việt Nam Mến Yêu, vì chính nghĩa chung, đã cho chúng tôi cái vinh dự được thưa chuyện cùng quý vi, trong buổi hội thảo về “hiện tình đất nước và thế đấu tranh mới”, tại thủ phủ người Việt tỵ nạn cộng sản hải ngoại, thành phố Westminster, tiểu bang California, Hoa Kỳ hôm nay.
Kính thưa quý vị, mùa đại lễ Vu Lan báo hiếu lần thứ 30 mà chúng ta đã long trọng cử hành nơi đất khách quê người, trong lúc quê hương ta vẫn còn trong bóng đêm dầy đặc độc tài Cộng Sản. Chúng ta đây, vẫn là những kẻ mất nước lưu vong. Đồng bào quốc nội vẫn chưa được hưởng quyền sống, quyền làm người, nên cũng nô vong ngay chính trên quê hương mình. Thực vậy, từ ngày phải bỏ nước ra đi vì sợ Cộng Sản , ngày miền Nam thân yêu rơi vào tay Cộng Sản Hà Nội (CSHN) tham tàn, thì không một ai trong chúng ta mà không cảm thấy ngậm ngùi, chua xót, - Và luôn tự hỏi, phải làm gì để giải cứu quê hương, hồi sinh dân tộc, để sớm có những mùa Vu Lan, mùa Phật Đản, mùa lễ Giáng Sinh, và những ngày lễ hội năm nào thuở xưa.
Đó là những lễ hội của đoàn tụ, lễ hội của tình thương yêu đùm bọc trong tình tự dân tộc. - Và cũng không một ai trong chúng ta mà không khỏi đau lòng khi nhìn về thực trạng quê hương hiện nay : một đất nước tan hoang rã rời, một dân tộc ly tán chia lìa ; đến độ, có thể nói được rằng, không một gia đình hay một con dân Việt Nam nào, nếu không nếm mùi tử biệt, thì cũng phải chịu cảnh phân ly, cùng cực. Một xã hội mà đại bộ phận đồng bào vẫn trầm luân trong nghèo đói, lạc hậu, bất an và chậm tiến, văn hóa suy đồi và đạo lý băng hoại đến tận gốc rễ. Tình trạng này đang dẫn đến nguy cơ bị hủy diệt tương lai cho cả dân tộc.
Trong khi đó, với bản chất quỉ quyệt, gian ác và cố bám vứu vào quyền lực để hưởng đặc quyền, đặc lợi; bạo quyền CSHN, thay vì lấy quyền sống, quyền hưởng tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc của người dân làm mục tiêu hướng thượng, lấy dân tộc làm mục tiêu phục vụ, bạo quyền đã tự đặt Đảng CS vào vị trí nhất nguyên, để buộc mọi người chỉ nghe một chiều, nhìn một phía và mọi người phải ngoan ngoãn tuân hành các mệnh lệnh của chuyên chính vô sản.
Thay vì tôn trọng tự do, dân chủ của toàn dân như một sinh hoạt đa nguyên, đa đảng có tính cách tất yếu và hằng cửu của xã hội, bạo quyền đã thô bạo áp đặt lên dòng tâm sinh dân tộc một loại độc tài đảng trị thâm hiểm dưới danh xưng “dân chủ tập trung” mà chưa bao giờ dân tộc ta một lần chấp nhận. Chính sách cai trị ngu dân mà bạo quyền áp đặt để khống chế người dân từ mấy chục năm qua, đã làm cả nước bị vong thân, không còn khả năng nhận thức đâu là sự khác biệt giữa quyền làm người và phận làm nô lệ; bão quyền xử dụng những giáo điều Mác-Lê để hù dọa, khủng bố thường trực tư tưởng và hành động của người dân, cùng với mọi quyền lực trong tay và hành chánh pháp lý tăm tối, ngu dốt của cái được gọi là xã hội chủ nghĩa, bạo quyền đã đánh phá tận gốc rễ mọi dạng thức văn hóa của cha ông nòi giống và mọi tôn giáo truyền thống vốn có của dân tộc.
Thực không ai có thể phủ nhận được rằng, tham ô, quan lại, đĩ điếm, lường gạt, sát nhân... và cả hàng trăm tội ác đủ loại tại Việt Nam ngày nay đều có mẫu số chung là tính đấu tranh giành dựt vì quyền lợi vật chất giữa người với người và người bóc lột người. Rõ ràng là văn hóa Mác-Lê và cái gọi là tư tưởng của tên tội đồ Hồ Chí Minh, đã là cha đẻ của hàng núi tội ác này. Chúng ta cũng khỏi cần giải thích dài dòng, vì ai cũng thừa biết rằng, do tham ô nhũng lạm của tập đoàn thống trị CSHN mà giờ đây, hàng chục ngàn thiếu nữ vị thành niên bị chúng xuất cảng làm nô lệ tình dục khắp nơi. Cũng do sự hiểu biết nghèo nàn, lạc hậu về kinh tế, luật pháp và hành chánh tăm tối cùng với sự tham quyền cố vị, bạo quyền đã biến đất nước thành một quốc gia thường trực sống trong nghèo đói, bất an và chậm tiến vào bậc nhất trong cộng đồng nhân loại hiện nay, đã làm hàng trăm ngàn thanh thiếu niên vác thân lao động kiếm sống ở nước ngoài. Kinh tế tồi tệ, văn hóa ngày một bị nhận chìm xuống bùn đen; tất nhiên xã hội sẽ phải theo qui luật “bần cùng sinh đạo tặc” khắp nơi trong nước. Thưa quý vị, biết đến bao giờ quê hương ta mới thoát khỏi cái vòng lẩn quẩn độc hại này ?
Với những biến đổi sâu sắc trên bàn cờ chính trị quốc nội cũng như quốc tế hiện nay, không một ai có thể phủ nhận rằng, không 1 năm thì 5 năm, hay 10 năm nữa là cùng, bạo quyền CSHN cũng phải tiêu vong, cũng phải đi vào nghĩa trang của dòng lịch sử. Nhưng câu hỏi được đặt ra, nếu năm mười năm nữa, bạo quyền mới tiêu vong thì còn gì là quê hương ? Chúng ta có đủ can đảm để ngồi nhìn sự tự hủy và tự diệt vong của bạo quyền, như một ít người với thái độ rất ư là thức giả trong cộng đồng, đang khuyên nhủ những người chung quanh :”thời đại này là thời đại diệt vong của chủ nghĩa CS; thời đại của chủ nghĩa bất chiến tự nhiên thành. Tại sao không thảnh thơi thơ túi rượu bầu”. Thưa quý vị, chắc chắn rằng, CSHN rồi cũng sẽ tiêu vong, cũng sẽ bị lịch sử đào thải; nhưng chúng ta không thể vì vậy mà giảm bớt quyết tâm đấu tranh. Vì rằng, giải cứu đồng bào thân yêu thoát cảnh cùng khốn hiện nay là một mệnh lệnh của lương tâm, mệnh lệnh đó, hàng ngày, hàng giờ thôi thúc chúng ta phải nỗ lực chấm dứt đời sống kẻ thù càng sớm càng tốt. Vì chậm một ngày, một giờ, đồng bào càng bị nhận chìm xuống vực sâu đói khổ, lầm than và chết chóc hơn nữa. Chắc chắn chúng ta không đủ can đảm để thảnh thơi ngồi chờ sự rơi rụng, tiêu vong của bạo quyền.
Gạt bỏ ra ngoài những kẻ tôn thờ chủ nghĩa CS và bọn tay sai, những kẻ đang thi hành chiến thuật do bạo quyền vạch ra để đánh lạc hướng dư luận quốc tế và người Việt hải ngoại, là quên đi “khát vọng tự do của toàn dân ta hiện nay”, quên đi mục tiêu đấu tranh trường kỳ của dân tộc là “kiến tạo một quốc gia độc lập, tự do, dân chủ, nhân bản và giầu mạnh”. Chúng ta cũng gạt bỏ ra ngoài những kẻ không có mục tiêu đấu tranh, những kẻ gió mạnh chiều nào ngả theo chiều đó. Trước đây họ chống Cộng hay bây giờ họ thỏa hiệp với Cộng, cũng chỉ vì danh hoặc lợi, hoặc cả danh lẫn lợi. Đối với loại người này, không có vấn đề quê hương dân tộc, không có vấn đề tình nghĩa đồng bào ruột thịt và cũng không có vấn đề trách nhiệm hay lương tâm. Họ đổi chính kiến như loài tắc kè đổi mầu da. Bản chất và hiện tượng của họ, đồng nhất theo nhu cầu và hoàn cảnh cá nhân. Do đó, góp ý với loại người này, thực là việc làm vô ích. Chúng ta ở đây, chỉ bàn luận với những người còn thực lòng yêu nước và biết lo lắng cho dân tộc.
Chúng ta cũng cần khẳng định rằng, mục tiêu đấu tranh của dân tộc ta, là kiến tạo một quốc gia độc lập, tự do, dân chủ, nhân bản và giầu mạnh, đối nghịch với bản chất của chủ nghĩa CS và cơ chế thống trị đất nước ta hiện nay; cho nên thực chất của cái gọi là đổi thay của bạo quyền CSHN, hoàn toàn chỉ nhằm mục đích cứu nguy chế độ. Những căn bản của cơ chế, bạo quyền vẫn giữ nguyên vẹn. Từ hiến pháp 1946 đến hiến pháp tu chính 1976, rồi đến hiến pháp sửa đổi 1992, bạo quyền vẫn coi chủ nghĩa Mác-Lê và tư ưởng Hồ Chí Minh là kim chỉ nam cho mọi hoạt động xã hội. Đảng CS vẫn được tuyên xưng là đảng duy nhất, tiền phong lãnh đạo dân tộc. Đảng ở trên dân tộc, trên luật pháp, trên tổ quốc, trên mọi tranh luận và quyền hành quyết định đất nước tuyệt đối nằm trong tay Đảng. Những cơ cấu, những tổ chức, những phong trào khác, đều là đồ trang sức, chỉ để phục vụ và bảo vệ quyền lực của Đảng. Trong lúc guồng máy độc tài cai trị dân vẫn hơn 4 triệu đảng viên, hàng trăm ngàn công an đủ loại, hơn một triệu quân đội được chính trị hóa bởi chủ nghĩa CS. Do đó, nếu ta không nắm vững mục tiêu đấu tranh, không nắm vững bản chất chế độ và thực chất của những đổi thay của bạo quyền, chúng ta, một lần nữa, lại bị CSHN lừa bịp bằng những chiến thuật nhất thời của chúng, đang dương ra để bẫy những phần tử nhẹ dạ, ngây thơ người Việt hải ngoại, qua các chiêu bài, nào là “hòa hợp hòa giải dân tộc, thỏa hiệp, cầu hòa,...người Việt hải ngoại khúc ruột ngàn dặm của tổ quốc,...” mà thưa quý vi, đã là người Việt tỵ nạn, thì không một ai có thể tin theo và chấp nhận được.
Gần đây, lại có những luận điệu cho rằng, đã đến lúc người Việt trong và ngoài nước, cần gạt bỏ quá khứ, xóa bỏ hận thù, cần giao lưu văn hóa và đối thoại với bạo quyền CSHN để cùng tìm phương sách xây dựng đất nước. Mới nghe qua, một ít người đã lầm tưởng và coi như hợp lý. Nhưng vấn đề đặt ra, trong tình thế hiện nay, làm sao có thể áp dụng ý kiến này với bạo quyền ? Trước hết, vấn đề gạt bỏ quá khứ. Chúng ta đồng ý rằng, những gì thuộc về quá khứ hãy để lại cho lịch sử, không nên để quá khứ cản trở tương lai.
Nhưng nếu những gì, xẩy ra trong quá khứ, đang là vấn đề của hiện tại và sẽ là vấn đề của tương lai thì sao ? Chế độ độc tài chuyên chế CSHN, được thiết lập từ mấy chục năm qua, vẫn đang tồn tại trên quê hương ta hiện nay. - Và, bạo quyền đang làm đủ mọi cách để kéo dài chế độ này trong tương lai. Trong lúc, chế độ đó đã gây không biết bao tang thương, đổ vỡ cho dân tộc, đã làm cho đất nước nghèo đói, lạc hậu, chậm tiến. Chúng ta muốn gạt bỏ quá khứ, nhưng vấn đề là chế độ độc tài chuyên chế ấy, không phải đã trở thành quá khứ mà đang là vấn đề của hiện tại và tương lai dân tộc. Vì vậy, trong tình trạnh hiện nay, nếu gạt bỏ quá khứ với bạo quyền thống trị, chẳng khác gì chấp nhận sự thống trị của bạo quyền trên dân tộc hiện nay và về sau.
Thứ đến, xóa bỏ hận thù. Chúng ta và cả thế giới, từng lên án bạo quyền đã áp dụng chính sách trả thù tàn nhẫn với nhân dân miền Nam sau ngày 30 tháng 4 năm 1975. Gần một triệu quân, cán, chính Việt Nam Cộng Hòa bị đầy ải trong các trại tập trung nơi rừng thiêng nước độc, những vùng sình lầy đầy lam sơn chướng khí. Với chủ trương đấu tranh giai cấp, bạo quyền đã đầy đọa hầu hết các thành phần của xã hội miền Nam.
Vì tương lai của tổ quốc, dù biết CSHN đã từng gây nhiều tội ác với dân tộc, toàn dân chắc chắn sẽ xóa bỏ hận thù, thực thi chính sách “đại đoàn kết toàn dân” để cùng nhau xây dựng đất nước, một khi chủ nghĩa CS và chế độc độc tài chuyên chế HN hiện nay phải được loại bỏ và thay thế bằng một chế độ dân chủ pháp trị thực sự; ngày đó, toàn dân ta chắc chắn, sẽ không phân biệt quá khứ, chinh kiến, tín ngưỡng và thành phần xã hội để cùng chung sức kiến tạo và bảo vệ xứ sở.
Nhưng giờ đây, tập đoàn thống trị CSHN, vẫn tiếp tục ngoan cố duy trì chủ nghĩa mà cả thế giới đã vứt bỏ và nguyền rủa, để tiếp tục bám giữ quyền hành, vẫn độc tài đảng trị, vẫn độc vị trên chính trường, vẫn phi nhân, phi dân tộc, vẫn phản dân hại nước và không ngừng trù dập, khống chế các tôn giáo truyền thống và mọi sinh hoạt xã hội. Nếu chúng ta áp dụng nguyên tắc “gạt bỏ quá khứ, xóa bỏ hận thù, giao lưu văn hóa” và lại còn muốn đâm đơn xin nói truyện với bạo quyền, chẳng khác gì chúng ta muốn đầu hàng, muốn thỏa hiệp, với guồng máy độc tài, gian ác, đang thống trị đất nước, đi ngược lại khát vọng của toàn dân mà trong đó có chính chúng ta.
Chúng ta được may mắn đến bến bờ tự do, thoát khỏi khu rừng đầy thú dữ đang giam hãm hơn 82 triệu đồng bào ruột thịt nơi quê nhà. Đồng bào sẽ không trách móc chúng ta nếu vì hoàn cảnh tuổi tác, vì hoàn cảnh gia đình hay vì ngay cả triết lý sống cá nhân, sau những năm tháng đấu tranh mệt mỏi mà chúng ta nay muốn im lặng rời bỏ hàng ngũ, không cất lên tiếng quát tháo răn đe thú dữ, hay không trở lại cánh rừng cùng đồng bào chiến đấu diệt trừ thú dữ. Nhưng đồng bào sẽ rất phiền trách, giữa lúc thú dữ đang lúng túng và mệt mỏi vì sức chiến đấu của đồng bào, thì chúng ta đã vội lên tiếng đòi thỏa hiệp và cổ vũ hòa giải, hòa hợp với thú dữ, trong khi bản chất tàn bạo của thú dữ vẫn không thay đổi.
Vậy chúng ta, người Việt tỵ nạn hải ngoại phải làm gì trong tình thế hiện nay ? Chúng ta, trước hết, cần xác định lại lập trường của chúng ta là, không chấp nhận bất cứ chế độ độc tài, độc đảng nào trên đất nước chúng ta, không chấp nhận bất cứ một sự hợp tác nào và bằng bất cứ hình thức nào với bạo quyền CSHN. Chúng ta chủ trương một chế độ tự do, nhân bản và dân chủ pháp trị, tôn trọng mọi quyền tự do, lấy hạnh phúc con người làm cứu cánh, giữ gìn những giá trị truyền thống tốt đẹp, áp dụng một chế độ kinh tế thị trường tự do để đưa đất nước đến phú cường. Chúng ta đấu tranh trên mọi mặt trận, trên mọi bình diện, đấu tranh trường kỳ, liên tục, không ngưng nghỉ và không khoan nhượng cho đến khi đạt được khát vọng tự do, để toàn dân tự quyết định lấy vận mệnh và tương lai dân tộc. Một cách ngắn gọn là chúng ta phải dồn mọi nỗ lực phá bỏ cho kỳ được cơ chế độc tài CSHN hiện nay.
Kính thưa quý vị, chúng ta đấu tranh toàn diện và không từ nan bất cứ một phương thức nào, cho đến khi đạt được khát vọng của dân tộc. Tuy nhiên, tùy theo nhu cầu và hoàn cảnh của cuộc đấu tranh, chúng ta chọn lựa những mặt trận chính cho mỗi giai đoạn. Chẳng hạn, thập niên 50, đấu tranh vũ trang dành độc lập được chọn làm mặt trận chính. Ngày hôm nay, tình hình đã hòa dịu, mặt trận chính không thể là đấu tranh võ trang mà là đấu tranh quần chúng vận, quốc tế vận, truyền thông vận, chính trị vận, văn hóa vận, kinh tế vận, tôn giáo vận,...
Chúng ta xác quyết rằng, có 3 trường hợp sẽ xẩy ra tại quốc nội trong những tháng ngày tới đây : 1/ Chúng ta phải khai thác được sự bế tắc của bạo quyền CSHN để đẩy chúng vào chỗ phải biến thể, như trường hợp tại Nga và các nước Đông Âu trước đây, chúng phải từ bỏ độc quyền lãnh đạo và chấp nhận bầu cử tự do. 2/ Khi quần chúng nổi dậy và bị đàn áp, chúng ta phải tổ chức quần chúng để khi bị đàn áp, quần chúng càng nổi dậy. 3/ Bạo quyền có thể tự hủy bằng những xáo trộn ngay trong lòng chế độ bởi quyền lợi phe nhóm, bởi địa phương, bởi đường lối, bởi chính sách cai trị. Trong cả 3 trường hợp trên, dù trường hợp nào xẩy ra cũng đưa đến một cuộc bầu cử tự do.
Công nhận rằng, 82 triệu đồng bào quốc nội giữ vai trò chính trong cuộc đấu tranh. Nhưng vai trò người Việt hải ngoại chúng ta cũng không kém phần quan trọng. Chúng ta không trực diện đối đầu với guồng máy thống trị, thì chúng ta phải hoàn thành nhiệm vụ áp lực. Chúng ta là chất xúc tác để lá cờ tự do, dân chủ, nhân bản của dân tộc được tươi thắm hơn.
Kính thưa quý vi, hiện nay, chúng ta đã có thời cơ, đến từ cuộc cách mạng giải trừ CS ở Đông Âu, đến từ các trào lưu tự do, dân chủ, nhân quyền, của nhân loại và hoàn cảnh chính trị khách quan của thế giới. Chúng ta đã có thiên thời, vì ngày nay, địa bàn quốc nội không còn bất khả xâm nhập và khó khăn như hai thập niên trước; ngược lại, đã có rất nhiều thuận lợi đang mở ra trên nhiều bình diện. Chúng ta cũng đang có nhân hòa, vì lòng người ngày một đã nhận rõ được bản chất thâm độc và quỉ quyệt, cố nắm quyền lực của tập đoàn thống, mà ngay trong hàng ngũ của bạo quyền đã không thiếu những phần tử thức tỉnh, đang trở về với chánh nghĩa tự do của dân tộc. Quả thực, giờ đây, thế nước lòng dân trong nước nay đã đồng và ý trời như đã hẹn.
Do đó, nếu như trước đây, chúng ta chưa có hoặc thiếu sự kết hợp, hoặc thiếu thế liên kết giữa những người cùng chung một chiến tuyến tranh đấu, thì hôm nay đây, xin hãy thành tâm đến với nhau trong tình trăm con một bọc, trong nghĩa tình của những người thực sự muốn đóng góp công sức cho tự do, dân chủ của quê hương, để mỗi chúng ta, là những kinh rạch sẽ trở thành sông và cùng chảy về một biển. Biển của những tấm lòng yêu nước thương dân, ngày đêm chung lo dồn mọi nỗ lực giải cứu quê hương.
Đoàn kết hợp nhất và hỗ tương liên hoàn đấu tranh, chẳng những là nhu cầu cấp thiết và sinh tử, mà còn là phương châm hành động cho mọi nỗ lực cứu nước. Thế liên kết đấu tranh cần phải được đề cao, cỏ võ và thực hiện trong mọi hoàn cảnh, mọi trường hợp. Chúng ta cũng cần khẳng định rằng, công cuộc đấu tranh mà đồng bào quốc nội và người Việt hải ngoại chúng ta đây đang theo đuổi, đó là cuộc “cách mạng giải phóng dân tộc và xây dựng nhân bản”, bắt nguồn từ nhận thức và ý thức của mỗi con dân Việt, nhất là với khối người Việt tỵ nạn chúng ta. Ý thức rằng, chúng ta có trách nhiệm với tổ quốc và tiền đồ dân tộc. Vì vậy, chúng ta không đấu tranh bởi tham vọng hoặc bởi quyền lợi riêng tư. Chúng ta cũng không đấu tranh vì sự xúc động hời hợt, hoặc chỉ để xoa dịu sụ cắn rứt của lương tâm. Do đó, mỗi hành động của chúng ta phải là một thái độ “dấn thân, hy sinh, tự tin, thành tín, bất khuất, sáng tạo, kiên trì và triệt để”. Nếu chúng ta đấu tranh chỉ vì xúc cảm hời hợt, hay chỉ để xoa dịu sự cắn rứt của lương tâm, chúng ta dễ cầu an, tiêu cực và chắc chắn sẽ không giải cứu được quê hương, đất nước vẫn đói rách lầm than.
Cuộc đấu tranh còn phải là một thái độ sống, một quyết tâm dấn thân của tất thảy mọi người Việt yêu nước. Chúng ta không thể bỏ qua một ngày nào, một cơ hội thuận lợi nào mà không đóng góp vào cuộc đấu tranh và nếu như không đấu tranh, chúng ta không cảm thấy hạnh phúc thực sự. Cuộc đấu tranh, phải do chính chúng ta chủ động, do chính những người Việt yêu nước chủ động. Mọi hình thức vận động dư luận quốc tế, mọi phương pháp gây ảnh hưởng với các nhà lãnh đạo thế giới, phải được xử dụng tối đa. Nhưng tất thảy, chúng ta phải chủ động. Vì nếu chúng ta không chủ động, không hy sinh, thì không hy vọng gì thế giới sẽ hành động thay thế chúng ta,
Và như vậy, cuộc đấu tranh sẽ mất chính nghĩa. Sau hết, cuộc đấu tranh phải được tổ chức hóa, nhìn rõ mục tiêu chung, phối hợp kế hoạch, hợp tác trong hành động, hỗ trợ phương tiện, phải là những chỉ tiêu chung cho mọi tổ chức. Cuộc đấu tranh, dẫu phải được tổ chức hóa để gia tăng hiệu năng, nhưng không bao giờ được biến thành một thứ độc quyền. Chúng ta hoan nghênh mọi cá nhân, mọi đoàn thể, mọi tổ chức đấu tranh, phương thức tranh đấu có thể khác nhau, nhưng mọi đóng góp cho chính nghĩa chung, phải được đề cao, tán thưởng và ủng hộ.
Chúng ta cũng cần phải thận trọng trong việc chọn lực phương tiện và biện pháp tranh đấu. Để đương đầu với bạo quyền CSHN hiện nay, võ khí duy nhất của chúng ta là “chính nghĩa tự do của dân tộc” chúng ta phải giữ cho chính nghĩa của dân tộc luôn thực sự được vững vàng và trong sáng. Mọi phương tiện và mọi biện pháp hành động có thể làm cho chính nghĩa dân tộc bị lu mờ, hoặc trở thành đáng ngờ vực, đều phải được cương quyết gạt bỏ. Vì một khi, chính nghĩa dân tộc đã không còn được vững vàng, trong sáng, lập tức cuộc đấu tranh sẽ trở thành vô vọng.
Kính thưa quý vị, “không có những con người với tâm hồn trong sáng, cuộc đấu tranh sẽ trở thành phiêu lưu, và không có những cán bộ có khả năng, cuộc đấu tranh sẽ trở thành không tưởng”.Vấn đề kiến thiết xứ sở, một khi đất nước có được tự do, dân chủ thực sự, chúng ta cũng không nên trông chờ quá vào ngoại viện . Thứ nhất, vì tương quan thế giới đã thay đổi, các thế lực quốc tế đã không còn dùng chính sách ngoại viện làm mục tiêu để bành trướng ảnh hưởng; thứ đến, chỉ có chúng ta mới thực sự yêu thương dân tộc chúng ta. Người Việt hải ngoại sẽ đóng một vai trò vô cùng quan trọng trong giai đọng trong giai đhư kiều dân Do Thái hiện nay và trong những năm cuối của thập niên 40. Điều đáng chú ý nhất là chúng ta có hàng trăm ngàn chuyên viên hải ngoại thuộc mọi ngành nghề, hấp thụ nhiều nguồn văn hóa khác nhau từ Âu Châu, Mỹ Châu, đến Úc Châu, Á Châu,...Họ là một tài sản quí báu trong công cuộc kiến thiết quê hương. Với khả năng chuyên môn, nếu họ được huấn luyện để trở thành những “người Việt Nam mới” với những đức tính: lòng yêu nước nồng nàn, tinh thần cộng đồng và ý thức trách nhiệm cao độ, đất nước ta sẽ được tái thiết một cách mau chóng.
Kính thưa quý vị, khi bạo quyền mạnh chúng ta đã không run sợ, thì không có lý do gì, chúng ta lại thỏa hiệp hoặc cầu hòa giữa lúc bạo quyền đang trên đà hấp hối bởi sự tự hủy và bởi sức đấu tranh của toàn dân. Vạn hội mới đã khởi đầu, khởi đầu tự tận cùng của mọi đổ vỡ, và như một chuyển biến của đại khối dân tộc, của mọi thành phần đồng bào quốc nội, liên tục vùng lên tranh đấu không ngưng nghỉ từ bao nhiêu năm qua, đang trưởng thành và lớn mạnh. Thế tất thắng của dân tộc, phải chăng cũng đến từ đó ? Thế nhân dân cũng đến từ đó và thế quốc tế cũng đến từ đó.
Câu hỏi được đặt ra là, bao giờ toàn dân ta giải trừ được CS. Câu trả lời, còn tùy thuộc vào rất nhiều yếu tố. Nhưng quan yếu vẫn là, mỗi chúng ta đây, phải tôi luyện cho ta một ý chí sắt thép, một niềm tin không đổi dời với lý tưởng cứu nước và con đường tranh đấu trước mặt; cũng như trong bao lâu, ta triệt để khai thác được ưu thế của ta và nhược điểm của kẻ thù. Bao giờ CSHN bị loại bỏ ?
Câu trả lời rất lạc quan khi ta nhìn vào tiền đồ sức mạnh của dân tộc, vào khối thuốc nổ cực mạnh của hờn căm nội địa., Và đặc biệt, nhìn vào chính tâm hồn ta trước nỗi đau thương thống khổ của đại khối đồng bào quốc nội, trước ý thức và trách nhiệm với tổ quốc, quê hương và sự giác ngộ đang vùng lên đấu tranh của toàn dân dưới gông cùm của kẻ thống trị, tàn bạo hiện nay.
Trong bàu không khí thân mật của buổi họp mặt hôm nay, với sự hiện diện của liệt quý vị, quý đồng hương, chúng ta thành tâm cúi đầu hướng về quê mẹ Việt Nam, chia sẻ niềm đau và nỗi thống khổ của Đại Lão Tăng Thống Thích Huyền Quang, Hòa Thượng Thích Quảng Độ, cụ Lê Quang Liêm, Thượng Tọa Thích Thiện Minh, Linh Mục Nguyễn Văn Lý, Linh Mục Nguyễn Hữu Giải, Linh Mục Phan Văn Lợi, Linh Mục Chân Tín, Mục Sư Nguyễn Hồng Quang, Bác Sỹ Nguyễn Đan Quế, Giáo Sư Trần Khuê, Bác Sỹ Phạm Hồng Sơn, Tiến Sỹ Nguyễn Thanh Giang, Cựu Đại Tá CS Phạm Quế Dương, cựu cán binh CS Nguyễn Khắc Toàn, nhà thơ Bùi Minh Quốc,... và của hơn 82 triệu đồng bào ruột thịt nơi quê nhà, ngày đêm dưới gông cùm của tập đoàn thống trị tham tàn .
Chúng ta quyết tâm tiếp nối sự nghiệp của tiền nhân và của cha ông nòi giống, của Phan Đình Phùng, Hoàng Hoa Thám, Lý Đông A, Huỳnh Phú Sổ, Phan Bội Châu, Nguyễn Thái Học, Trương Tử Anh,... Gần đây nhất của cụ bà Nguyễn Thị Thu, Thượng Tọa Thích Chân Hỷ, tu sỹ Trần Văn Út, Giáo Sư Trần Văn Bá, Hiền Tài Hồ Thái Bạch, cựu sĩ quan QLVNCH Lê Quốc Quân,.. cùng tất cả những anh hùng đang chiến đấu vì tự do của tổ quốc Việt Nam.
Kính thưa quý vi, chúng ta đang trải qua giai đoạn cuối của một chặng đường lịch sử dân ờng lịch sử dân niên đen tối và đau khổ.
Chúng ta đang đứng trước sự thách đố của một thiểu số, dùng bạo lực để có quyến hành và dùng bạo lực để giữ quyền hành, cản trở bước tiến của dân tộc.
Chúng ta ý thức rằng, muốn giải cứu quê hương khỏi chậm tiền, lạc hậu, trước hết phải giải cứu quê hương khỏi độc tài chuyên chế. Cho nên, hơn lúc nào hết, vì tương lai dân tộc, vì vinh quang của tổ quốc, chúng ta kiên định lập trường, dân tộc, tự do, dân chủ và nhân bản. Chúng ta muốn đất nước thay đổi trong hòa bình, nhưng chúng ta không nhu nhược, không lùi bước trước bất cứ một trở lực nào làm hại đến tương lai của dân tộc.
Dân tộc ta nhất đinh sẽ đat thắng lợi, vì chúng ta có chính nghĩa, vì nhân loại đang đứng về phía chúng ta.
Tình trạng bi thảm của dân tộc , đang thôi thúc chúng ta phải đoàn kết thực sự để giải cứu quê hương.
Ngày nào chế độ độc tài CSHN còn tồn tại, ngày ấy, dân tộc ta còn đầy đau khổ, còn trong vũng lầy đen tối, không nhìn thấy tương lai. Lương tâm của chúng ta, trách vụ của chúng ta đối với sự sống còn của đất nước, không cho phép chúng ta đang tâm để cơn đại nạn của dân tộc tiếp tục kéo dài. Chúng ta phải đoàn kết lại. Chúng ta phải tích cực đấu tranh. Tinh thần đoàn kết, ý chí quết thắng của chúng ta là những yếu tố cần thiết thúc đẩy sức mạnh vô biên của đồng bào quốc nội thành làn sóng cách mạng dân tộc dân chủ, đập tan guồng máy chuyên chính, bạo tàn CSHN hiện nay.
Trước khi kết thúc, chúng tôi xin được ghi lại đoạn văn của một ký giả Pháp từng có nhiều thiện cảm với bạo quyền CSHN trước năm 1975, đã bày tỏ tâm tư phẫn hận và niềm đau xót của mình, sau chuyến viếng thăm VN mới đây của ông. “Kể từ sau ngày Hà Nội thống nhất đất nước năm 1976, đây là lần thứ 5 tôi trở lại VN, đất nước mà tôi vẫn dành nhiều cảm mến,...
Lần này, tôi mới có dịp đi sâu vào các tỉnh lẻ miền Trung và Việt Bắc,.. Cách đây mấy ngày, cùng với người đồng nghiệp, chúng tôi đi xe đò tới vùng Thanh-Nghệ-Tĩnh, quê hương Hồ. Tôi thấy nhiều người cùng xe, quần áo tả tơi, thân hình gầy gò, thiếu dinh dưỡng,vô cùng mỏi mệt và đầy tuyệt vọng lo âu. Khi biết chúng tôi là người Pháp, họ đã ôm mặt sụt sùi khóc nức nở và bày tỏ sự lầm than, thống khổ cùng nỗi bất hạnh của họ hiện nay. Tôi thấy lòng mình quặn đau, không dám nhìn những người khổn khổ đó nữa. Tôi cúi gằm người trong muôn vàn tủi hận. Tôi thấy rõ những giọt nước mắt khổ đau quầng tím đôi mi họ như mũi nhọn thấm vào tim gan tôi. Mắt tôi cũng nhạt nhòa lúc nào không hay biết. Việt Nam ngày nay vẫn còn nghèo đói và người dân vẫn lầm than, khổ cực đến thế sao ? Thì ra, đây mới là bộ mặt thực của hầu hết người dân Việt hiền hòa, chất phác, dù rằng, chiến tranh đã chấm dứt từ 30 năm trên đất nước đau khổ này.
Giờ đây, tôi mới thấy rõ rằng còn rất nhiều người, nhiều người vẫn trong cảnh bần cùng, khốn khổ. Thực là một trớ triêu, buồn đau cho những kẻ vẫn ngạo mạn, kiêu căng đang chiếm ngự trong dinh phủ toàn quyền Đông Dương về câu nói láo khoét của Hồ kêu gọi nhân dân miền Bắc giải phóng miền Nam “đánh cho Mỹ cút, ngụy nhào để xây dựng đất nước bằng mười hôm qua” mà chính tôi đã nhiều năm là kẻ đồng lõa. Không biết, nơi đáy mồ giá lạnh dưới lòng huyệt Ba Đình, ông Hồ có nghe được tiếng oán than của người dân nơi quê hương ông không ? Riêng tôi, vô cùng đau xót, lòng đầy hối hận và tủi nhục,..
Trân trọng cảm ơn quý vị.